Trong phủ Ngự sử, người canh chừng bên ngoài phòng đều không ngủ cả đêm, mặt ai nấy cũng tiều tụy hoặc là đầy lo lắng, hoặc là cảnh giác mà nhìn xung quanh. Động tĩnh trong Tống phủ đêm qua lớn đến như vậy đương nhiên là đã khiến cho mọi người chú ý, … Đọc tiếp Chương 112
Sủng văn
Chương 107
Tán cây rậm rạp che kín mặt trăng trên đỉnh đầu, không có chút ánh sáng nào chiếu xuyên qua, trong bóng tối duỗi tay ra cũng không thấy rõ năm ngón, chỉ có thể nghe thấy tiếng mấy người họ bước đi trên đống lá khô rậm rạp. Bụi gai trong rừng rậm mọc … Đọc tiếp Chương 107
Chương 106
Giọng nói của Tôn thần y rất nhỏ, nhỏ đến mức Cố Hoài Du đứng gần ông nhất cũng phải kề tai mới có thể nghe thấy được. Đối với kết quả này, Cố Hoài Du không hề bất ngờ, nếu như trước khi đến đó chỉ là suy đoán của nàng thì bây giờ … Đọc tiếp Chương 106
Chương 105
Lục Chi hiểu hơn Hồng Ngọc vài phần, sau khi cảm giác thấy chuyện này không ổn, sắc mặt nghiêm trọng mà nói: “Phía Đường Lê Viện cũng cần phải canh chừng lại, thị vệ trong phủ không thể tin tưởng được, nô tỳ đi gọi thêm mấy người nữa đến.” Cố Hoài Du nhìn … Đọc tiếp Chương 105
Chương 104
Cả câu chuyện nhìn bên ngoài có vẻ rất đơn giản, là một hộ vệ cấp thấp nhất của Triều Vân Viện, tiền lương hàng tháng của Triệu Toàn không nhiều, lại bởi vì lớn lên không được dễ nhìn lắm nên mãi vẫn chưa cưới được thê tử, mỗi tháng đến lúc nghỉ cực … Đọc tiếp Chương 104
Chương 102
Tống Thời Cẩn đương nhiên là biết, đời trước ông không có quay lại, hắn không cần nghĩ cũng biết là đã xảy ra chuyện gì. Trong cung không biết có bao nhiêu cao thủ, chỉ dựa vào sức một mình Tôn thần y, thế lực mỏng manh, muốn bào thù thay cho Hoàng hậu … Đọc tiếp Chương 102
Chương 101
Cố Hoài Du ngây ra một lát, trong lòng rất là kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nàng thấy được gương mặt thật của Tôn thần y, đáng chú ý nhất không phải là vẻ ngoài khác hẳn với độ tuổi của ông, mà là cả đầu tóc bạc và vết sẹo đáng sợ … Đọc tiếp Chương 101
Chương 100
Lúc Lâm Tu Duệ nóng ruột nóng gan mà cưỡi ngựa phi nhanh về Vinh Xương Vương phủ, thì bên ngoài cửa đã treo khăn tang, đèn lồng trắng, từng mảnh vải trắng quấn quanh thân trụ màu đỏ. Trương Thị bệnh nặng đã lâu, quan tài và vật dụng tang lễ đã chuẩn bị … Đọc tiếp Chương 100
Chương 98
Phía sau lưng Trương Nghi Lâm đã thấm một lớp mồ hôi mỏng, sau khi xác của Xảo Nhi bị mang xuống, dưới chân tường chỉ còn lại một cái hố nông, bùn đất ẩm ướt dường như vẫn còn có thể nhìn thấy được dáng vẻ của con người, như là có một đôi … Đọc tiếp Chương 98
Chương 97
Hai nha hoàn làm việc nặng bước lên trước đỡ người, cổ họng Lâm Tương đã nôn khan đến mức có một mùi tanh bốc lên, cả người đổ mồ lạnh thấm ướt từ trên xuống dưới, không chút sức để phản kháng nào, vẫn chỉ có thể giận dữ mà lên tiếng: “Đừng có … Đọc tiếp Chương 97