Tống Thời Cẩn đương nhiên là biết, đời trước ông không có quay lại, hắn không cần nghĩ cũng biết là đã xảy ra chuyện gì. Trong cung không biết có bao nhiêu cao thủ, chỉ dựa vào sức một mình Tôn thần y, thế lực mỏng manh, muốn bào thù thay cho Hoàng hậu … Đọc tiếp Chương 102
Tháng: Tháng Sáu 5
Chương 101
Cố Hoài Du ngây ra một lát, trong lòng rất là kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nàng thấy được gương mặt thật của Tôn thần y, đáng chú ý nhất không phải là vẻ ngoài khác hẳn với độ tuổi của ông, mà là cả đầu tóc bạc và vết sẹo đáng sợ … Đọc tiếp Chương 101
Chương 100
Lúc Lâm Tu Duệ nóng ruột nóng gan mà cưỡi ngựa phi nhanh về Vinh Xương Vương phủ, thì bên ngoài cửa đã treo khăn tang, đèn lồng trắng, từng mảnh vải trắng quấn quanh thân trụ màu đỏ. Trương Thị bệnh nặng đã lâu, quan tài và vật dụng tang lễ đã chuẩn bị … Đọc tiếp Chương 100
Chương 99
Thời gian còn chưa đến giờ Mùi canh ba, trời đã bắt đầu càng ngày càng tối lại, mây đen bao phủ hết lầu son gác tía trong cung đình, khắp cung đều bị bao trùm trong một màu xám đen, đèn lồng treo trên hành lang đã bị gió thổi bay lắc lư chao … Đọc tiếp Chương 99
Chương 98
Phía sau lưng Trương Nghi Lâm đã thấm một lớp mồ hôi mỏng, sau khi xác của Xảo Nhi bị mang xuống, dưới chân tường chỉ còn lại một cái hố nông, bùn đất ẩm ướt dường như vẫn còn có thể nhìn thấy được dáng vẻ của con người, như là có một đôi … Đọc tiếp Chương 98
Chương 97
Hai nha hoàn làm việc nặng bước lên trước đỡ người, cổ họng Lâm Tương đã nôn khan đến mức có một mùi tanh bốc lên, cả người đổ mồ lạnh thấm ướt từ trên xuống dưới, không chút sức để phản kháng nào, vẫn chỉ có thể giận dữ mà lên tiếng: “Đừng có … Đọc tiếp Chương 97
Chương 96
Lý đại nhân bị Lâm Tương gọi tên không nhịn được mà mắng chửi trong lòng, Quận chúa này điên rồi hay sao vậy?! Đang yên đang lành kéo ông vô làm gì! Tuy là ông làm việc ở Đại Lý Tự, làm việc phá án là bổn phận, nhưng mà có ai ngồi ở … Đọc tiếp Chương 96
Chương 95
Tiếng hít lạnh nối tiếp nhau vang lên trong khắp căn phòng, phu nhân Bình Khuê Hầu sau khi nhìn một cái liền bị dọa đến nỗi bàn tay cầm ly trà run lên, trà vừa mới pha xong hắt đầy người, nóng đến mức bà ta hét lên “A!” một tiếng đầy đau đớn. … Đọc tiếp Chương 95
Chương 94
Cao Chính Viễn không biết chính mình làm sao có thể vượt qua khoảng thời gian mơ hồ trống rỗng đó, mãi đến hôm nay mỗi khi nghĩ lại những lời mà Cao Nhã nói, trong lòng ông đều hối hận vô cùng. Nếu như khi xưa không phải ông tâm tư quá nặng, một … Đọc tiếp Chương 94
Chương 93
Tống Thời Cẩn chớp chớp mắt, yên lặng nhìn Cố Hoài Du, xuyên qua con ngươi của nàng mà nhìn thấy bóng mình chiếu trong đó, không biết vì sao, hai mắt hắn có chút cay. Đến cả giọng nói cũng có chút nghẹn ngào: “Nàng... nói lại một lần nữa đi.” Cố Hoài Du … Đọc tiếp Chương 93